
Được tổ chức tại Marina Bay Sands trong khuôn khổ Tuần lễ Nghệ thuật Singapore, ART SG 2026 là hội chợ nghệ thuật lớn nhất khu vực quy tụ hơn 100 phòng trưng bày từ hơn 30 quốc gia, đồng thời đánh dấu sự tích hợp lần đầu tiên của nền tảng giám tuyển S.E.A. Focus ngay trong không gian sự kiện.
Trong bối cảnh đó, khu vực S.E.A. Focus trở thành điểm nhấn của ART SG 2026, một không gian giám tuyển chuyên biệt nhằm giới thiệu các thực hành nghệ thuật đương đại tiêu biểu của khu vực. Tại đây, tác phẩm “Cái này nguy hiểm (This one is dangerous)” của nghệ sỹ Tang Da Wu trở thành tiêu điểm nổi bật, khẳng định vị thế của một di sản nghệ thuật mang tính phản biện xã hội sắc sảo. Là người sáng lập nhóm The Artists Village và là tên tuổi tiên phong của nghệ thuật đương đại Singapore, Tang Da Wu sử dụng cấu trúc sắp đặt như một phương tiện để chất vấn các rủi ro tiềm ẩn trong hệ thống giá trị hiện đại.


Rời xa những chất vấn trực diện về hệ thống xã hội để đến với những chiêm nghiệm tĩnh lặng hơn, nghệ sỹ Harry McAlpine thu hút người xem bằng khả năng nắm bắt sự thuần khiết của vạn vật qua những nét than chì siêu thực trên vải lanh thô. Kỹ thuật đánh bóng tỉ mỉ giúp ông biến những chủ đề “u ám” như cái chết hay sự phân hủy thành một vẻ đẹp mong manh, nhắc nhở chúng ta về sự tuần hoàn của sự sống.
Trong khi McAlpine tìm thấy vẻ đẹp từ sự mịn màng, Kim Kang-Yong tại gian trưng bày của Gallery Columns lại đánh thức thị giác bằng sự thô ráp của gạch đá. Ông sử dụng chính cát để mô phỏng trạng thái vật chất của gạch, vận dụng ánh sáng và bóng đổ để thách thức ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh trong các vật thể đời thường.

Song hành với những khám phá về chất liệu, câu chuyện về nguồn cội và ký ức được kể lại qua lăng kính của Alfredo và Isabel Aquilizan. Được giới thiệu bởi STPI – Creative Workshop & Gallery, cặp nghệ sỹ Philippines khai thác sâu sắc chủ đề di cư và ý niệm về “nhà”. Tác phẩm “HOME: Dự án một quốc gia khác (HOME: Project Another Country)” của họ sử dụng bột giấy carton kết hợp thép không gỉ, đề xuất một diễn ngôn về di cư như một trạng thái tồn tại. Các mảnh carton, được tổ chức như những mảnh ký ức rời rạc, hợp thành cấu trúc của một “ngôi nhà” vừa vững chắc về hình thức, vừa mong manh về ý niệm.


Nếu nhà STPI – Creative Workshop and Gallery gợi mở những suy tư về nơi chốn, thì không gian của Tang Contemporary lại dẫn dắt người xem vào thế giới nội tâm đa đoan của Nhạc Mẫn Quân (Yue Minjun). Trong tác phẩm “Ánh dương rực sáng (Sunglow)”, nụ cười cường điệu đặc trưng của ông trở thành biểu tượng kép: vừa châm biếm chính trị, vừa là cơ chế tự vệ tâm lý trước những biến động lịch sử hậu 1989. Ẩn sau vẻ rạng rỡ phóng đại ấy là một sự giằng xé đầy ám ảnh, khiến người xem vừa thấy nực cười, vừa thấy nhói đau. Đáng chú ý, bức sơn dầu hiện thực phê phán “Giữa người và thú (Between men and animal)” (2005) dài 4 mét của ông cũng vừa được gõ búa với giá 508.000 SGD trong khuôn khổ phiên đấu Nghệ thuật Hiện đại và Đương đại do Sotheby’s tổ chức vào 25.01.2026.

Vẫn tại Tang Contemporary, một sắc thái cảm xúc dịu dàng hơn hiện diện qua những tác phẩm của nữ họa sỹ Hàn Quốc Diren Lee. Cô nổi danh với những nhân vật có đôi mắt to sâu thẳm, kết hợp giữa người và động vật để phản ánh sự tổn thương trong môi trường đô thị. Tranh của cô là tấm gương phản chiếu khao khát yêu thương; trong đó “Ánh Sáng và hương thơm (Radiance and Aroma)” mang đến một không gian chữa lành, nơi những nỗi buồn cũng có thể tỏa hương.

Sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại không chỉ dừng lại ở cảm xúc mà còn nằm ở kỹ thuật chế tác, tiêu biểu là Miriam Vlaming tại Galerie Cyprian Brenner. Nghệ sỹ người Đức này sử dụng kỹ thuật tempera trứng cổ xưa để tạo nên phong cách pha trộn giữa thực tế và ảo ảnh. Tranh của Vlaming thường có sự nhòe mờ, tựa như những thước phim về ký ức cá nhân và lịch sử nhân loại đang dần tan biến trong một giấc mơ.

Khép lại hành trình thưởng lãm bằng một cái nhìn sâu sắc về văn hóa xã hội là nghệ sỹ Philippines Rodel Tapaya, cũng tại gian trưng bày của Tang Contemporary. Trong “Kẻ mang theo giông tố (Storm Bird)” và “Mang Lửa Đến (Bringing Fire)”, Tapaya vận dụng hệ thống biểu tượng thần thoại để phân tích các biến động môi trường và quá trình hiện đại hóa. Nếu “Kẻ mang theo giông tố (Storm Bird)” gắn hình tượng chim với thảm họa sinh thái, thì “Mang Lửa Đến (Bringing Fire)” tái diễn giải mô-típ chuyển giao quyền lực. Cả hai tác phẩm đều sử dụng cấu trúc đa lớp và bảng màu tương phản mạnh, tạo nên một không gian thị giác giàu tính ẩn dụ và sức gợi.


Thực hiện: Minh Đoàn.


